“Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ, tuổi ấu thơ
mà mang nhiều âu lo, ngày đó sống kiếp lang
thang, mẹ ơi sao con mong chờ bao giờ cho đến
bao giờ” .
Bản nhạc rĩ rã phát ra từ một quán Cà phê Kiều
nghe sao mà não nề. Đó là cuộc sống của nó, diễn tả rất đúng mức qua bản nhạc “Nó”. Sinh ra đã là
mồ côi cha, nó chỉ sống lang thang làm nghề tự
do. Chuyện gì nó cũng làm. Đánh giày, bán vé số,
cò mồi, và cả nghề đấm bóp dạo nó cũng làm tuốt.
Số tiền ít oi đó chỉ đủ nuôi một buổi cơm đạm bạc
cho mẹ của nó. Số còn lại chẳng bao nhiêu chỉ vừa đủ tiền thuốc men cho người mẹ bị bệnh tiểu
đường. Tuổi nó hãy còn nhỏ để chịu đựng cuộc
sống vất vả nên nó bắt chước theo người ta cờ
bạc mỗi khi kiếm được chút đĩnh tiền. Nó thích
nhất là cá độ. Hễ bất cứ cái chi có thể cá được là nó
không khước từ. Nó cá với ông năm trời hôm qua mưa hay nắng, cá với thằng Tiền số bảng xe của
chiếc xe tải đang chạy tới là chẳng hay lẻ, cá với
anh Gà là tuần sau chị Hai Bưa nhà kế sẽ sanh trai
hay gái, cá với ông Năm Thành là tối nay có cúp
điện hay không. Nói chung nó cá hết tất cả. Phần
lớn là nó đều thắng. Nó rất tin vào sự quan sát của nó.
Cuộc bầu cử tổng thống hôm 7 tháng 11 năm
2000, cả xóm nó xôn xao bàn tán là ai sẽ là tổng
thống Mỹ. Người thì cho là ông Al Gore sẽ thắng,
người thì cho là ông Bush sẽ thắng. Nó cũng theo
giỏi tin tức, cố gắng đọc báo để cập nhật hóa. Nó định làm một vụ cá độ thật là to lớn, lớn nhất từ
trước tới nay trong đời của nó. Theo kinh nghiệm
bản thân thì nó “bắt” ông Gore. Nó tin rằng nó sẽ
thắng lần này. Số tiền kiếm được sẽ cho mẹ nó vào
nhà thương để lọc máu.
Nó nhìn quanh nhà của nó một lần nữa để xem có vật gì quý giá. Chẳng còn gì ngoài chiếc xe đạp cũ
kỹ. Nó đem cầm được 100 ngàn. Nếu nó thắng thì
số tiền sẽ lên tới gấp hai, là nó sẽ có được 200
ngàn. Nhưng làm sau mà đủ bây giờ. Nó cần ít
nhất là 20 triệu để đưa mẹ nó vào nhà thương. Nó
lục lạo khắp nhà của nó chỉ lôi ra được cái hộp sắt nhỏ mà mẹ của nó dấu rất kỹ. Nó lấy ra một chiếc
lắc vàng. Nó nghe đâu là vật kỷ niệm của bà ngoại.
Thây kệ, lần này nó thắ�ng mà!. Nó đem đi cầm
cũng được đâu 2 triệu. Chưa đủ. Nó quyết định là
mượn tiền bọn “mặt rô” hay còn gọi là “xã hội
đen, đâm thuê chém mướn” một số tiền to lớn. Sự đánh đổi là tánh mạng của nó, căn nhà của mẹ con
nó.
Đêm đó nó theo dõi tin tức thật chặt chẻ trên mạng
lưới. Số phiếu ngang ngữa. Nó hồi hộp, run sợ.
Khi thì Bush thắng, khi thì Gore thắng. Tim của nó
như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đêm đó nó ngủ không được vì vẫn chưa biết thắng thua.
Nó vừa chợp mắt được một lát thì giật mình thức
giấc khi tiếng gà gáy nhà chị Hai Bưa cất lên. Nó
bàng hoàng khi tiếng la của thằng Tiền lanh lảnh
ở đầu hẽm : “Ông Bush thắng rồi !” Nó chết điếng
trong một phút. Thế là hết rồi. Chiếc xe đạp đã bay rồi, chiếc lắc kỷ niệm của mẹ cũng đi luôn. Phải làm
sao đây. Điều mà nó lo hơn hết là đám xã hội đen
sẽ “thanh toán” với nó vì số tiền nặng lãi.Nó bỏ
trốn ngay ngày hôm đó. Hôm sau nó trở lại với vẻ
mặt tươi tắn hơn vì kết quả bầu cử sai lầm. Ông
“Go” chưa chịu thua, và ông “Bút” chưa hẳn là thắng.
Nó cứ ngỡ là kết quả sẽ được tuyên bố nay mai,
nhưng không ngờ lại kéo dài hai tuần rồi. Bọn
cho vay kiếm tới nhà của nó. Đập phá đồ đạc.
Hành hung. Nó xin xỏ để gia hạn thêm 1 tuần.
Vài đồng bạc từ nghề đấm bóp dạo không đủ trả tiền lãi nữa. Chủ cá độ thì nhất định không hoàn
tiền lại một khi đã đặt tiền vào. Nó phải làm cật lực
từ sáng tới tối. Đêm đêm, với “bộ chân sắt” cà tàng
và chiếc “tráp” đồ nghề gọn nhẹ, nó xuống
đường lầm lũi cho cuộc kiếm tiền gay go. Nhiều
đêm nó thức trắng đi bộ lang thang tìm khách ở ngã tư Bảy Hiền. Chiếc xe đạp coi như mất, công
cụ duy nhất để cho nó rong ruỗi khắp hang cùng
ngõ hẹp để kiếm sống. Nó luôn miệng hỏi khách
qua lại “Đấm bóp, giác hơi không anh ? Khuya
giảm giá đặc biệt…”. Nhiều hôm nó mệt rã người.
Khi trời mưa tầm tã nó cũng phải gồng mình mà đi. Ở nhà một bữa là coi như cái ngón tay của nó sẽ
bay mất vì không đủ trả tiền lãi. Nhiều hôm vô
mánh thì đỡ, vừa trả được tiền lãi vừa có thể mua
được vài viên thuốc cho mẹ cầm hơi.
Nó cũng thuộc hạng “cao thủ” trong làng nghề
tẩm quất dạo vì từ nhỏ nó đã theo đàn anh lão luyện học nghề, mỗi ngày một “chiêu”. Nó phải trải
qua một thời gian khổ luyện bền bỉ mới được tay
nghề như ngày hôm nay. Nó nắm bắt hết được
các huyệt đạo, huyệt vị, lục phủ ngũ tạng, kinh
mạch… Nó còn biết các thủ pháp bấm huyệt Đông
y, phương pháp xoa bóp Cốc Đại Phong. Ngoài ra nó còn nghiên cứu nhiều tài liệu y học dân tộc.
Tuy nhiên nó cũng vài lần đụng độ với mấy thằng
say rượu hoặc chơi “ken” (ma túy). Những lần
như thế thì kể như nó ôm “show”, làm không
công. Nó nhớ lại lần đó, tưởng bắt được mồi
ngon. Một nhóm thanh niên sau trận nhậu đi giải mỏi. Nó phải quần kịch liệt gần hai tiếng đồng hồ
trên những tấm lưng đồ sộ, nó mệt lã. Xong xuôi,
cả bọn lên xe định nói lời tư biệt. Nó níu áo một
tên trong bọn đòi tiền công. Tên đó cười nham
nhở : “Tiền gì ? Được phục vụ bọn tao là vinh
hạnh lắm rồi…”. Nó uất ức nhất định không buông tay : “Nếu không trả thì tôi la…”. Bỗng một cú đá
như trời giáng hất văng cả người và đồ nghề
xuống lề đường. Ba tên còn lại nhào đến “bề hội
đồng”, tên còn lại túm lấy hộp đồ nghề đập mạnh
xuống đường bể toang hoác… Đêm đó nó trở về
nhà, mẹ nó hỏi chuyện gì thì nó cứ cuối đầu che dấu mặt mũi sưng húp. Nó tắm rữa rồi leo lên
giường. Nó thiếp đi vì tấm thân rã rời.
Đêm sau, nó đảo một vòng trên đường Hậu Giang
vòng quanh những hộp đêm để mong tìm khách
nhậu. Thì bỗng một thiếu nữ trẻ đẹp gọi nó “này
nhỏ, tới đây !”. “Dạ chị kêu em”. Nó bước vào một căn buồng xanh xanh đỏ đỏ chật hẹp tuềnh
toàng, nơi đó đã có sẳn hai “em” nằm chờ. Quần
áo hở hang. Nó đã biết là nó đã lạc vào chốn “yêu
nhền nhện” rồi. Nhưng còn làm gì được hơn giờ
đây nó đang cần tiền, khách nào thì vẫn là khách.
Một cô cởi phắt xiêm y, chỉ chừa “đôi mảnh” rồi nằm vật ra chiếc chiếu trải giữa sàn ra lệnh “Đấm
kỹ nghe cưng”. Nó ra sức băm, bổ, bới trên cái
lưng trần nõn nà. Cô ả mắt lim dim hưởng thụ
“tuyệt chiêu” của nó. Bàn tay của nó đi tới đâu là
tiếng lốp bốp vang khắp, nghe mà phát đã ! Hơn
nữa tiếng trôi qua, mồ hôi của nó bắt đầu rịn ra. Một “ả” khác bước tới cởi phắt cái áo ngực trước
mặt của nó một cách tự nhiên. Nó chẳng dám nhìn,
chỉ cúi gầm mặt. Cả ba phá lên cười ha hả thương
hại cho thằng bé còn ngây ngô. Ả bước tới ôm
chầm lấy nó, cạ bộ ngực căn tròn lên khắp mình
mẩy của nó. Nó vẫn như bức tượng đá, đứng trơ trơ không động đậy. Thấy vậy ả buông tiếng “thôi
tạm tha cho cưng đó, đấm bóp cho chị đi chút nữa
thì mới tính chuyện với em”. Ả nằm vật ra, nằm
ngữa đưa hai gò vú căn tròn về phía nó như
thách thức bàn tay điêu luyện của nó. “Nào, chị
nghe nói em giỏi lắm phải không ? Làm cho chị ‘phê’ đi”. Nó miễn cưỡng ngồi xuống chiếu, cạnh
sườn của ả. Nó bắt đầu vuốt, cạo, vò, tuốt từ lưng
quần chạy dọc lên hai gò vú. Nó bấm các huyệt
đạo và huyệt vị vòng quanh hai cái núm làm cho ả
rên rĩ sung sướng. Nó nhắm mắt lại để tránh cặp
mắt dâm đãn của ả cứ nhìn chầm chầm vào mặt của nó. Tuy thế… nhưng đã là một “cao thủ” thì nó
như thuộc lào lục phủ ngũ tạng của con người.
Mười ngón tay của nó bấm đâu là trúng đó. Hai cái
núm vì thế mà càng lúc càng căng cứng nhô cao
nhọn hoắc. “Chị nghe nói em có phương pháp
xoa bóp Cốc Đại Phong, vậy em là cho chị đi nhen”. Nói xong thì ả cởi luôn cái quần xì líp ra để
lộ “cái đó” đã cạo tỉa sạch sẽ. Nó chẳng dám nhìn
vì e thẹn. Ả nắm lấy bàn tay của nó đặt lên mu. Nó
thấy gai gai trơn tru, mềm èo, nhột nhạt ở bàn tay.
Nó chẳng muốn làm nhưng nghĩ tới bọn xã hội
đen, nghĩ tới mẹ của nó. Hai lòng bàn tay của nó chà sát cho nóng rồi áp lên mu, làm cho ả cảm thấy
ấm ấm dễ chịu. Nó xoa bàn tay như áp sát nhưng
cũng như không chạm đến mà chỉ có gió thổi
phớt qua ấm nóng. Ả bắt đầu rên rĩ, nước nhờn
tiết ra. Nữa tiếng lại trôi qua, ả như thỏa mãn. Ả
chồm lên nắm lấy tay của nó mà hôn lấy hôn để : ” phải chi thằng boy của chị mà được bàn tay điêu
luyện như em thì chị đâu đến nỗi phải đá nó chứ”.
Nói xong, ả đứng dậy rút một điếu ra và châm lên
đốt. Ả đi lòng vòng ngắm nhìn nó lần nữa rồi ngồi
xuống ghế. Mồ hôi của nó bắt đầu nhỏ giọt vì căn
phòng nóng bức và 1 tiếng đồng hồ quần thảo. Mụ kế tiếp bước lên. Sở dĩ gọi là mụ vì trông bà đã
ngoài 35 rồi. Mụ này còn bạo dạn hơn hai ả kia. Mụ
cởi áo nịt ngực và “chơi” luôn cái quần xì ra. Mụ
đứng tồng ngồng như khiêu khích sự tò mò ở
thằng bé. “Chắc cưng chưa thấy hả ! Ngộ không
cưng, nhiều lông hả, chị tỉa hoài mà nó cứ mọc lại hoài”. Cả bọn phá lên cười vì câu châm biếm đó.
Nó cố tình cúi xuống như cất lại mớ đồ nghề và
lục lọi thứ khác mang ra. Mụ bước tới quỳ gối,
nằm xuống đưa hai cái mông ngồn ngộn trước
mắt của nó. “Chị muốn cưng giác hơi cho chị, hôm
nay long thể của chị bất an đó. Cứ mỗi lần chị sắp tới tháng thì chị thấy uể oải”. Không biết nó đã đủ
khôn lớn để hiểu cái từ “tới tháng” chưa, nhưng
lúc này thấy nó không quan tâm đến vấn đề đó.
Nó lấy ra bộ giác hơi gồm có lọ cồn, dầu nóng, một
chục ống thủy tinh, vài cái khăn. Nó châm quẹt để
đốt lên cây cọ mồi. Dầu nóng xoa khắp lưng, từng ống thủy tinh được nâng lên, khuấy đều hai vòng
rồi úp chặt xuống lưng, nước cồn bị hơi lữa đốt
khô tạo ra sức hút bấu chặt thịt lưng vung cao
bên trong ống thủy tinh. Nó tiếp đều tay cho đến
khi ống thứ mười được áp xuống. Xong, nó lấy
tấm khăn phủ lên lưng của mụ để giữ hơi nóng và nhiệt thể. Dầu nóng bắt đầu thấm vào da, cảm giác
thật là dễ chịu. Nó ngồi chờ năm phút. Hai ả kia
truyện trò ầm ĩ làm nó thấy bực vô cùng. Hai ả vẫn
còn chưa chịu mặt áo vào để lồ lộ vú ra ngoài.
Năm phút đã trôi qua. Tất cả các ống thủy tinh
được nó gỡ từng cái một ra kêu lên thành tiếng “bốc, bốc”. Mụ từ từ lật ngữa ra. “Chị muốn cưng
giác hai bên đùi trước cho chị”. Nó chưa bao giờ
có khách yêu cầu như thế. Mụ biết nó ngạc nhiên
nên vội nói: “Cái vụ này chỉ có chị mới làm thôi, tại
vì chị hay bị hành kinh đau bụng, nếu giác hơi
ngay vùng bụng dưới và hai bên đùi thì kinh nguyệt sẽ mau dứt”. Không đợi cho nó trả lời, mụ
nằm ngữa ra chiếu, mắt lim dim chờ đợi. Lau chùi
sơ các ống thủy tinh, nó bắt đầu chụp nó xuống
hai đùi theo lời yêu cầu. Ba cái bên trái, ba cái bên
phải. Ba cái ngay vùng bụng dưới. Mụ ta đếm “Một,
hai…chín, còn một cái đâu, cưng úp lên chỗ đó luôn cho chị”. Nó càng ngạc nhiên mắt tròn xoe
nhìn mụ, mụ vẫn thản nhiên. Nó ụp cái thứ mười
vào giữa hai đùi, nơi có chùm lông đen nhánh, nơi
lần đầu tiên nó thấy, nơi lần đầu tiên nó nghe mụ
ta nói cái gì đó gọi là “tới tháng”. Tay của nó run
run, ụp lên mấy lần mà nó cứ vuột ra, không hít vào. Mụ ta đưa hai tay xuống để bạch vùng da
bẹn cho căng hơn đồng thời khép hai đùi chặt lại
cho miếng bì da nhỏ xíu vung cao lên. Một tiếng
“bốc” nhỏ phát ra, ống thủy tinh hít mạnh xuống
đó. Mụ ta chợt rên lên sung sướng. Xung quanh
“vùng đất nhỏ” đó bỗng nổi phòng cương cứng. Hai ả kia nhìn thấy cũng thích thú, cười lên hô hố
khen thằng nhỏ tài ba. 15 phút nữa trôi qua, các
ống thủy tinh tự động sút ra. Nó dọn dẹp và đứng
dậy định ra về vì trời đã gần sáng rồi. Bỗng một ả
bước tới ôm chầm lấy nó, thở hỗn hển: “Chị
không có tiền đâu. Trả công cho cưng cách này là… huề. Ôm chị đi…”. Nó hoảng hồn vùng khỏi đôi
tay của ả, mặt cắt không còn chút máu. Ả trề môi:
“Nhát dữ dậy cưng, nè…còn hai chục lấy đỡ. Mai
mốt ghé nữa nghen…”. Thế là xong, nó chỉ có võn
vẹn vài ba chục ngàn nữa thôi. Thiệt tội !
Bắt đếm phiếu tới lui hoài phát mệt luôn Thấy hoàn cảnh bi đát của nó, thì Kinh Bích Lich mới rũ
nó vào một quán cóc để làm một ly sinh tốChuyện
của nó là như thế đó, đến ngày hôm nay, 26 tháng
11 năm 2000, tình hình bầu cữ tổng thống cũng
vẫn chưa ngã ngũ. Al Gore vẫn cứ đòi đem công
bằng luật pháp ra xử lý.. Bush thì cứ lầm bầm “That is it! I am President!, no more counting”. Kinh
Bích Lịch chỉ thấy tội cho nó thôi, ham cá độ. Nhè
chuyện bầu cử tống thống bên xứ cờ Hoa này mà
cũng cá. Tối qua Kinh Bích Lịch có gặp nó ở ngã tư
Bảy Hiền.. Sau đó “lì xì” cho nó chút đỉnh tiền để
trả nợ và dặn nó, “Chừng nào có chuyện thì email cho anh nha!”
Hôm nay trở về Mỹ thì nhận được email của nó tâm
sự như thế này nè:
“Anh Kinh Bích Lịch thân mến,
Cám ơn anh đã có lòng giúp đỡ, số tiền của anh
cho em chỉ trả đủ phần nào thôi. Nhưng em cũng ráng để giành chút đỉnh để email cho anh. Em
muốn kể cho anh chuyện này. Số là hôm đưa anh
ra phi trường thì em trở về nhà thì mới hay mẹ của
đã vào nhà thương rồi, là chị Hai Bưa kế bên đưa
đi giùm. Em buồn quá, chẳng biết làm sao, muốn
vào thăm mẹ, nhưng đã quá giờ thăm, em chỉ đành lang thang khắp thành phố. Em khổ quá anh
à ! Em ngồi em khóc một mình trong công viên
suốt cả buổi. Rồi em tiếp tục lang thang qua mấy
khách sạn gần đó. Nơi đó em gặp một ông Tây.
Ổng nhìn em thương hại rồi dẫn em tới quán bar
để uống bia. Hồi trước tới nay em đâu có uống bia đâu, nhưng tối nay em buồn quá, em uống đại.
Uống nhiều. Nhiều lắm ! Em thấy nóng trong mình,
ổng hỏi tên em là gì, em chỉ biết nói my name is Bi,
còn ông Tây đó thì ổng muốn em kêu ổng là Papa.
Anh biết không, em gục đi không biết từ lúc nào.
Lúc em tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong một căn phòng sang trọng, em mở mền chui ra thì mới hay
trên mình em không có một mãnh vải che thân. Em
hoang mang lo sợ. Ông Tây đã đi đâu mất rồi. Em
cuối xuống lượm cái quần mặc vào, nhưng khi
em cuối xuống thì thấy đau rát vô cùng nơi hậu
môn. Em chạy vào nhà tắm thì thấy nơi đó bị rách.Anh biết hôn! Em đã khóc, khóc quá trời luôn.
Em biết chuyện gì rồi anh ạ. Em buồn lắm ! Em mặc
quần áo vào rồi mở cửa bước ra ngoài. Em bỗng
phát hiện ở dưới chân cửa là một xấp tiền đô.
Tổng cộng là khoảng 50 triệu VN đó anh, em
mừng quá. Vậy là có thể trả được nợ rồi, mẹ cũng có tiền thuốc men rồi. Thôi… vài hàng thăm anh, lát
nữa em còn phải vào nhà thương thăm mẹ. Mẹ nó,
mấy thằng cho thuê máy vi tính nó “chặt” em đẹp
quá, mới viết cho anh có vài hàng mà nó đòi ăn em
150 ngàn. Tụi nó tính một phút năm ngàn. Thôi
em đi… Em, Bi”
Lời bàn: Con người nếu sinh ra nghèo khó, mà
vướn thêm cái tật mê cá độ thì trước sau cũng
cùng đường, tánh gia bại sản, chẳng những hại
mình mà còn hại người. Bi là nhân vật điể hình,
phải để thân cho người ta hành hạ đánh đập và cưỡng bức. Chúng ta không nên bài bạc hay cá
độ. Đáng khen cho tấm lòng hiếu thảo của “nó”,
chúng ta phải noi gương tấm lòng hiếu thảo.
Hết